Em đứng đó, lặng nhìn tôi.
Không thể nhầm lẫn. Chính là em, người con gái tôi dành thời
gian suốt mấy kiếp người để tìm kiếm. Vẫn dáng vẻ của 800 năm về trước, dung
nhan diễm lệ dù có ngắm nhìn bao nhiêu lần vẫn giống như lần đầu tiên, đẹp đến ngỡ
ngàng, si ngốc…Vẫn đôi mắt trong veo sâu thẳm và bình lặng, thấm đẫm ưu thương,
như hút hồn người.
Em giống như chưa bao giờ ra đi, chưa bao giờ thay đổi…
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Thế rồi, trong thoáng
chốc, hi vọng mong manh của tôi một lần nữa sụp đổ.
Vì cớ gì? Bóng hình em
dù ở ngay trước mặt, tôi vẫn không thể chạm vào được.
Lạnh lùng, xa cách đến
cô độc. Người con gái tôi yêu, giờ ngơ ngác nhìn tôi như một người lạ lẫm.
Đôi mắt kia vốn luôn
rất dịu dàng đối với tôi, giờ đây trống rỗng, lạnh đến rùng mình.
Em cất giọng. Vẫn thanh
âm trong vắt, du dương khi xưa em thường hát ru tôi vào giấc ngủ. Nhưng giờ
phút này, đó là sự vô cảm, ngây ngô đến sắc bén. Như lưỡi dao cứa sâu hơn vào
vết cắt dài tưởng chừng đã liền sẹo của tôi.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
“Cậu…là ai?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét