Sắp tới giờ về thì lại mưa. Bố
khỉ :v
Mới trưa nay còn nắng chang chang mà ta? Mình leo lên xe ngồi mà có cảm giác oshiri đang bị nướng =]] Bầu trời thì xanh biếc một màu và chỉ loáng thoáng vài gợn mây '.' Thế mà giờ lại xám xám rồi '.' À, thì ra vẫn là mưa nắng :v
Del thích những cơn mưa
mùa hạ, nên cũng chả sao :) Dù chúng độc dã man con ngan =]]
Và, chúng gợi cho Del nhớ
tới một người…
-------------
Chị ấy là một người bạn quen trên
mạng và hơn Del tới 4 tuổi. Chị ấy học Bách Khoa năm 2, lớn lắm rồi :)
“Mi đang làm gì zạ?”
Là câu cả hai hay hỏi nhau nhất.
Và sau đó là cả một cuộc nói chuyện dông dài suốt buổi luôn :D Chị ấy là
một người vui tính và tốt bụng, cơ mà cũng rất bá đạo nữa =]]
Del gặp chị ấy trong một forum
về nhóm nhạc nữ siêu kawaii tới bấn loạn
:)) Chị ấy viết fic rất hay. Sự xuất hiện đột ngột của chị như làm bừng sáng
cái box fanfic đang ở dưới mức nhàm chán của forum, và kéo theo đó hang loạt
các au tài năng khác. Chị vẫn nổi bật :D Đi hỏi xem, au nào trong forum không
biết tới chị là mem mới chắc luôn '.'
Những dòng fic lúc nhẹ nhàng, sâu
lắng, khi lại đầy bão tố, nhức nhối, và nhiều khi cũng có cả troll nữa :)) Chị
ấy miêu tả rất giỏi, từ tâm trạng nhân vật tới triết lý sống, và những
quang cảnh xung quanh. Chị so sánh và đưa hình tượng rất sáng tạo. Câu cửa miệng của chị: “Đó gọi là tả cảnh ngụ tình! Baka! Từ cảnh mà suy ra được tâm trạng nhân
vật mới hay chứ ;))” =]] Chả ai dám đứng ra bảo viết hay hơn chị cả :D
Nhưng Del thấy rõ, từng câu chữ
chị viết ra đều ẩn chứa những nỗi buồn, niềm đau, và cả sự bất cần, chán ghét
cuộc sống. Tại sao lại vậy nhỉ? Gần đây Del mới lờ mờ biết.
Cơ mà, bản thân Del cũng chán ghét thực tại...
---------------
Lúc đó là lần đầu Del bước chân
vào một cộng đồng với rất nhiều thị phi, xung đột và chuyện hài. Del kém khoản
giao tiếp, lại không thích tiếp xúc nhiều với mọi người, nhất là trên mạng. Mà
hình như cả ngoài đời cũng vậy cơ =]]
Del hay bị gán mác “chảnh chó” và
“lạnh lẽo”. Lại thêm bản tính nhút nhát, sĩ diện, Del không dám sống thật với
mình. Del muốn làm người bình thường. Chỉ là muốn hoà
đồng thôi ',' Nhưng mọi cố gắng để thấy mình hữu dụng đều là công cốc '.'
Không biết từ bao giờ ấy, chắc từ
chuyện papa, Del khép mình lại.
Ngu ngốc lắm, phải không?
Ừ, Del biết :v
Del cứ thui thủi một mình, hay tự
kỷ trong góc. Ở nhà cũng luôn phải là một đứa con ngoan, vâng lời. À, đề cao
bản thân thôi! Ngoan cái mốc gì? :v
Một đứa ăn hại, kiêu ngạo, tiêu
cực và…vô tâm =]]
---------------
Nhưng từ khi vào cái forum đó, ai
cũng bảo Del đã thay đổi. Vẫn lười và ăn bám =]] Nhưng họ nói Del mở lòng ra
rồi ^^ Del tập tành viết fic, viết mấy cái entry, và nhật ký nữa :D Del cũng có
nhiều bạn hơn, bớt sợ “nhục” hơn, hoà đồng hơn và biết để ý hơn.
Cũng nhờ chị. Lần đầu tiên,
Del nhận ra mình kém cỏi và trẻ con tới chừng nào. Chị là người duy nhất Del
khâm phục và tôn trọng. Chị thông minh, nhạy bén, tốt bụng và sắc sảo. Chị luôn
quan tâm tới mọi người xung quanh mình, và đôi lúc bỏ mặc cả bản thân, Del nghe kể
lại như vậy đấy :D Và đúng thế thật. Chỉ quen biết có chưa đến một năm, mà Del
thực sự đã coi chị như chị gái ruột của mình, và như một người bạn cực thân luôn. Chị ấy
gần như biết tất cả về Del.
Hơi huyễn hoặc nhỉ? Del chả biết mấy về chị cả '.'
Hơi huyễn hoặc nhỉ? Del chả biết mấy về chị cả '.'
----------------
Rất nhiều điều về chị ấy '.' Del không biết...
Và rất nhiều điều khác, chỉ kể suông không thể nào hết được =]]
Rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều bài học :D
Và rất nhiều điều khác, chỉ kể suông không thể nào hết được =]]
Rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều bài học :D
----------------
“Ta không mạnh mẽ đâu. Ta đã từng muốn chết!”
Là câu nói chị để lại mà Del nhớ
nhất. Khi nghe Del nói thần tượng chị. Tệ thật! Del không quan tâm điều đó.
Trong lòng Del chị mãi là một người đáng khâm phục, một tấm gương sáng…
Nếu có thể vượt qua những nỗi đau
mà sống quá tốt như chị. Đã gọi là mạnh mẽ rồi '.' Del không bao giờ làm được
vậy =]] Del thích tự làm đau chính mình :D Nhưng lại nhát và không dám mạnh tay
=]] Vãi thật! :v
-----------------
“Ta là người xấu”
Không đâu. Chị quá tốt. Tốt tới
mức khi chị ra đi ngày hôm đó, ngay cả những người lạnh lùng, lạc quan nhất
cũng rơi lệ.
Del muốn biết hơn về chị, vì Del
quý chị lắm, quý nhất trên đời, hơn cả những đứa bạn thân ngoài đời này :(
Nhưng có lẽ không được nữa :D
“Chết không dễ đâu. Ta không nghĩ tới tự tử nữa, lâu lắm rồi”
“Khi mọi việc ổn thoả, ta sẽ chết”
Hai câu nói đối lập, Del không
hiểu…
“Lúc mi cần tâm sự thì cứ nói với ta. Ta hứa sẽ không nghe mi nói gì cả
=))”
Del hoàn toàn không hiểu hàm ý
cho tới ngày chị ra đi.
Ờ. Chị mất rồi ‘.’
Ờ. Chị mất rồi ‘.’
Eto… Buồn nhỉ? @@
Del đã khóc. Lâu lắm rồi mới có
hiện tượng đang ngồi nước mắt tự rơi :)) Hôm nghe tin chị mất…
Del nhớ chị :( Nhưng Del nghĩ
mình đã vượt qua rồi, gần như vậy :D
Del mạnh mẽ hơn nhiều rồi, chị
cũng luôn miệng bảo rằngDel mạnh mẽ và lạc quan :)
Del không thể quên chị :D
Trái với mong muốn rằng mọi người
hãy quên mình đi của chị '.' Chả làm được :(
Không thể!
Chị quá sáng. Một
thiên thần gãy cánh. Một người quá tuyệt vời nên bị Thượng Đế ghen tỵ và mang
đi. [Nói thế này có phạm tội không ta? ;))]
-----------------
Hôm qua Del đã phạm một sai lầm.
Quá ngu ngốc, hơn cả từ baka chứ nhỉ? ;)) Vì sự háo thắng và hành động quá
khích, Del đã làm một việc cực kỳ sai lầm luôn ‘.’
Ngu ngốc. Và thấy tội lỗi.
Del tỏ ra mình ngoài cuộc, rằng không biết gì. Del không muốn được mọi người tha
thứ [họ không biết '.'].
Nhưng Del lại muốn chị bỏ qua cho mình, riêng mình chị thôi '.' Đừng giận em nhé :(
Nhưng Del lại muốn chị bỏ qua cho mình, riêng mình chị thôi '.' Đừng giận em nhé :(
Del trơ trẽn :v
-----------------
Hôm nay Del thấy mệt. Không biết
lý do, về cơ bản là thấy khó ở '.' Nhức đầu, chóng mặt, và chỉ muốn ở một mình. Muốn khóc,
nhưng lại cứ cười toét =]]
Del nói chuyện với các bạn rất
vui vẻ, cùng nhau lập sòng ngay trong lớp học nữa =]] Nhưng cảm giác tội lỗi và
nhức nhối vẫn đeo bám.
Tệ quá!
------------------
Dạo này Del thích thơ Nguyễn
Phong Việt :3 Thể loại thơ tự do và những dòng triết lý, sâu sắc như những mũi
dao. Quá thực…
Chị ấy giới thiệu cho Del ngày
trước :D
-------------------
4 ngày nữa là tròn một tháng từ
ngày chị mất. Nhanh ghê gớm!
-------------------
Thôi kệ đi! =]]
Về nhà thôi :3 Mới đó mưa đã tạnh :v :v Vẫn nóng :v
Chán thời tiết!!!
Chán thời tiết!!!
*xách cặp**nhảy tung tăng*
4:55 p.m 21/5/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét